Kính tặng các chị có chồng
tập kêt ra Bắc - 1954
***
Bao lần con
hỏi:Ba đâu má?
Em biết nói gì
anh hỡi anh
Bọn giặc lùng
vây ráo riết quá
Nhỡ ra...em
sống sống sao đành.
*
Bao lần con
hỏi lòng em hỏi
Đau nhói trong
tim mãi mãi mà
Kể từ hôm ấy
chia tay ấy
Hồn em tựa trẻ
nhỏ không nhà
*
Cứ ngỡ hai năm
sẽ trở về
Ngờ đâu anh
lại mãi xa quê
Mẹ con em nhớ
vào ra ngóng
Đêm đợi ngày
trông giữa bốn bề.
*
Lần lữa đông
về đông lại qua
Biết bao mùa
lá rụng sân nhà
Con nay đã lớn
đi Giải Phóng
Côi cút mình
em với mẹ già.
*
Cực lắm anh ơi
! lũ giặc thường
Khảo tra đánh
đập nát bầm xương
Bao cát thả
sông đinh đóng gáy
Chôn sống bao
người ở quê hương.
*
Luật mười năm
chín chúng bày ra
Thêm cảnh lầm
than khồn khổ mà
Máu chảy đầu
rơi đêm sám hối
Con thì mất mẹ
mẹ mất cha.
*
Rồi đến Mỹ vào
anh biết không?
Chúng đem chất
độc rãi đầy đồng
Lúa ngô khoai
sắn đều cháy cả
Bưng chén cơm
mà lệ rơi lòng.
*
Nhiều lúc
chúng càng bắt dân ta
Hơn trăm người
lại đứng quanh nhà
Xả súng bắn
vào cười man dã
Như loài lang
soái lũ yêu ma.
*
Rồi lại xe
tăng thiết giáp chà
Nát làng mồ mã
của ông cha
Cái giếng Đình
xưa đâu còn nữa
Mất rồi nơi ấy
thuở cây đa...
*
Nhà cửa ủi
bằng chúng bắt đi
Dồn dân vào ấp
cảnh lầm bi
Chung quanh
rào kẽm và họng súng
Biết sống làm
sao biết nói gì.
*
Khổ lắm anh ơi
! những tháng ngày
Bom rơi đạn nổ
giặc lùng vây
Lòng em lửa
đốt vào ra ngóng
Lo cả anh -
con có nỗi nào?
*
Chắc lúc anh
về em đã xa
Hoặc chăng khi
đó cũng đã già
Xuân đâu còn
nữa trời ơi hỡi!
|
![]() |
Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013
LÒNG EM
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét